Từ câu chuyện Thành Lộc: "Nghệ thuật vị nghệ thuật" hay "nghệ thuật vị nhân sinh" - Tin không lề

Từ câu chuyện Thành Lộc: "Nghệ thuật vị nghệ thuật" hay "nghệ thuật vị nhân sinh"


Thành Lộc không sai...

Một số người phê phán quan điểm của nghệ sĩ Thành Lộc là cực đoan và đưa quan điểm "nghệ thuật" ra để lập luận rằng: "Nghệ thuật vị nghệ thuật" thay vì "nghệ thuật vị nhân sinh". Chỉ có những người CS mới sử dụng nghệ thuật cho mục đích chính trị, tức "nghệ thuật vị nhân sinh". Có thể thấy rõ là bọn Tàu đã cố ý đưa những sự kiện văn hóa lồng vào chính trị, mục đích đồng hóa dân Việt, nghệ sĩ Thành Lộc tẩy chay những trò đó là để chống lại sự đồng hóa của bọn Tàu.
Trước năm 1975, người dân miền Nam sống ở vùng tự do, trường học đã không nhồi sọ học sinh, để cho học sinh học và tôn vinh giá trị nghệ thuật của "phía bên kia", như cho học bài thơ của nhà thơ Lưu Trọng Lư, được phép hát những bài hát của CS... Còn ở ngoài Bắc, hát nhạc vàng là bị bỏ tù! Qua đây có thể thấy, chỉ có miền Nam tự do mới có "nghệ thuật vị nghệ thuật", còn ở miền Bắc CS, nghệ thuật vì mục đích chính trị.
Chính bọn Tàu và cả những người CSVN tiếp tay cho bọn Tàu sử dụng nghệ thuật lồng vào mục đích chính trị để đồng hóa dân mình chứ không ai khác, nên người dân tìm mọi cách chống lại thứ nghệ thuật đó để không bị đồng hóa. Nghệ thuật vì nghệ thuật, nhưng đó là nghệ thuật đích thực ở những nước tự do, còn CS thì sử dụng nghệ thuật cho mục đích chính trị, muốn không bị đồng hóa, thì phải chống lại nó.
Viết đến đây thì thấy lời bình luận của anh/ chị Thuy Khang Tran: "Tôi đã đọc truyện dã sử, truyện kiếm hiệp của Trung Hoa gần 60 năm nay, khi tôi mới 5 tuổi. Nhưng nay ngẫm lại, thì các truyện tôi đã đọc, nếu có những sự việc liên quan đến các nước láng giềng thì tất cả các tác giả đều viết có một quan điểm giống nhau: các nước láng giềng này đều được gọi là các nước nhung địch, man di mọi rợ (trong đó có Việt Nam) và tất cả đều là chư hầu, thuộc địa hay nói cách khác là nô lệ của Trung Hoa!. Nên từ đó, tôi đã tẩy chay truyện của Tàu khựa!. Điều này cũng thể hiện trong triết học của Tàu".
Bình luận này nhắc mình nhớ lại là, không chỉ có CS sử dụng nghệ thuật cho mục đích chính trị, mà bọn Hán đã sử dụng nó cả ngàn năm qua để đồng hóa dân các nước lân bang, trong đó có dân Việt.
Nhờ hiểu rõ ý đồ của người Hán muốn đồng hóa dân ta nên cha ông chúng ta luôn tìm cách đối phó và Tổ Tiên ta đã thành công trong việc chống lại hán hóa. Cho dù người Hán luôn cưỡng ép người Việt học chữ Hán và nói tiếng Hán, nhưng cả ngàn năm qua, người Việt không bị đồng hóa ngôn ngữ, không nói hay viết tiếng Tàu.

FB Lưu Trọng Văn

Thành Lộc sai rồi...
Thành Lộc kể:
Trong 1 đợt kỷ niệm cho sự kiện của 1 hội chuyên ngành về sân khấu, người ta muốn dựng lại 1 số vở kịch lừng danh của nhà hát sân khấu nhỏ 5B mà một thời tôi đã gắn bó tài nghệ mình nơi đó, chỉ là 1 đợt hoạt động mang tính sự kiện thôi nhưng trong đó có vở Lôi Vũ (tác giả Tào Ngu – Trung Quốc) mà tôi đã thành công nhiều với vai Chu Xung. Tôi từ chối tham gia ... Không thể viện lý do nghệ thuật khác với chính trị để chính mình tự làm tổn thương lòng tự trọng dân tộc của mình. Khi 2 quốc gia còn là bạn bè tôn trọng chủ quyền của nhau thì nghệ thuật còn làm thăng hoa nhau được, chứ ai lại có thể đi tôn vinh văn hoá của 1 quốc gia nó bắn giết dân ta, xâm phạm chủ quyền lãnh thổ của ta từng ngày từng giờ được.
Gã nghĩ khác.
Mặc dù với gã Thành Lộc luôn là nghệ sĩ sân khấu mà gã rất mến phục về tài năng xuất chúng , về nhân cách khẳng khái, trung thực hàng đầu cũng như tinh thần yêu nước mạnh mẽ, nhưng gã vẫn cho rằng Thành Lộc đã sai khi tẩy chay các giá trị văn hoá của Trung Quốc chỉ vì Trung Quốc xâm lấn Biển đảo của tổ quốc và bắn giết bà con ngư dân của ta.
Trước năm 1945 nước nhà nổ ra một cuộc tranh luận về “nghệ thuật vị nghệ thuật” và “nghệ thuật vị nhân sinh”- tức nghệ thuật vị chính trị của hai nhóm nhà văn không cộng sản và cộng sản. Phái cộng sản do Hải Triều và Bùi Công Trừng đứng đầu đã không thuyết phục được phái không cộng sản do Hoài Thanh và Lưu Trọng Lư đứng đầu. Phái cộng sản cho rằng nghệ thuật phải phục vụ chính trị, đấu tranh giai cấp, đứng về người nghèo bị áp bức.Phái không cộng sản bảo vệ quan điểm của mình: Nghệ thuật là nghệ thuật khi nghệ thuật đồng nghĩa với cái đẹp và cái đẹp ấy cứu rỗi nhân loại.
Nghệ thuật không chỉ đơn thuần là chính trị mà nghệ thuật đứng trên chính trị nếu nghệ thuật ấy đồng nghĩa với cái đẹp và chính trị ấy được hiểu một cách máy móc bảo thủ theo quan điểm giai cấp hẹp hòi.
Nghệ thuật cũng không chỉ đơn thuần khác chính trị như một số người cao ngạo có tư tưởng tách rời cuộc sống, xã hội hiểu mà nghệ thuật chân chính cũng chính là chính trị nếu chính trị ấy đồng nghĩa với cái đẹp.
Cái đẹp cứu rỗi nhân loại.
Chúng ta thấy cái đẹp trong truyện Kiều, trong thơ Uyt Man, thơ Đỗ Phủ, Thôi Hiệu, Tagor, Exenhin, trong kịch Ham lét, trong kịch Romeo và Juliet của Sechxpia, trong kịch Lôi Vũ của Tào Ngu...
Cái đẹp không biên giới và nó thực sự là di sản chung của nhân loại bất chấp mọi quốc gia có hận thù chém giết nhau nó vẫn vượt qua tất cả để làm sứ mệnh cứu rỗi của nó.
Chính vì vậy những người lính ra trận chống thực dân Pháp trong chiến hào vẫn say sưa kể nhau nghe mối tình của thằng gù với cô nàng digan của Hugo.
Chính vì vậy ngay khi hai miền Bắc Nam thù địch chĩa súng vào nhau, những học trò của Sài Gòn và miền Nam vẫn viết luận văn bình bài thơ Tiếng Thu của cha gã lúc ấy là một nhà thơ ở phía bên kia.
Cái lớn là ở chỗ đó.
Nghệ thuật là cái đẹp là ở chỗ đó.
Chính trị là cái đẹp là ở chỗ đó.

Bình luận & Góp ý

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Designed byTin không lề |